BỐN BƯỚC LẬP NGHIỆP

person climegaadsfolder_openUncategorizedaccess_time May 2, 2017

BỐN BƯỚC LẬP NGHIỆP
Nhàn đàm.
Phần lớn thanh niên nông thôn lập nghiệp được ở thành phố qua con đường học hành. Cũng trải qua bốn bước, tức bốn cấp: cấp I, cấp II, cấp III và đại học. Sau khi tôt nghiệp, họ xoay xở tìm việc, trầy vây, tróc vẩy rồi cũng được một công việc nào đó, không nhà nước thì tư nhân, sống lay lắt , nhưng cũng là dân thành phố!
Số đông thanh niên không đủ điều kiện và khả năng để học hành như vậy để có việc làm ở thành phố. Trước thực trang ruộng đất thu hẹp đến chóng mặt vì dự án thi nhau mọc ra cướp mất kế sinh nhai của nhà nông, bắt buộc con em họ phải trào lên thành phố kiếm ăn. Khó có thể thống kê hết việc làm của họ ở thành phố, tuy nhiên, tôi đã chứng kiến không ít thanh niên nông thôn học hành dở dang, lên thành phố lập nghiệp bằng bốn bước sau đây:
Bước một: Bán than tổ ong.
Không cần trình độ, không cần vốn liếng…chỉ cần sức khỏe có thể đẩy xe than tổ ong đi bán. Than nhận ở nhà sản xuất, xe cũng mượn của họ, mình chỉ đẩy đi bán rồi lấy khoản tiền chênh lệch. Đường sá thành phổ lúc đầu chưa quen cũng chẳng sao, tốc độ đẩy xe khoảng 1km/giờ thì không lo lạc đường. Hơn nữa, khi mới nhập nghề, còn lạ nước lạ cái thì bán cho những người gần nơi sản xuất, giá chênh lệch hơn ít, cũng chả sao, coi như tập sự. Sau vài tuần quen dần việc, quen dần đường thì đẩy xe đi xa hơn, hưởng chênh lệch cao hơn. Cái hay của nghề này là dù lao động vất vả và nhem nhuốc, nhưng không cần vốn, bán không hết hôm nay thì hôm sau bán tiếp, vì than tổ ong không lo ‘xuống cấp”! Chỉ ít tháng là lão luyện trong nghề và sau nửa năm là quen đường, tích lũy được số vốn, đủ sức tự trang bị…một chiếc xích lô.
Bước hai: Đạp xích lô:
Vẫn tốn sức cơ bắp, nhưng đã đổi đời đáng kể. Xe xích lô của mình là gia sản đáng tự hào, mình ngồi lên đạp chứ đâu còn phải đẩy như xe than tổ ong? Đường sá thành phố được mở mang, mặt mày thôi nhem nhuốc, khi ngồi đợi khách có thể mua tờ báo đọc, xẹm ra nhàn nhã hơn nhiều. mà thu nhập cũng cao hơn, sau một thời gian tiến tích lũy đủ sức mua một chiếc xe máy cũ, đời cũ để chuyển nghề.
Bước ba: Chở xe ôm.
Phải nói là vi vu, dù nghề này hiện nay nhiều người làm, nhưng thu nhập hơn hẳn đạp xích lô, và mau thông thạo đường sá thành phố, từ các bến xe về các ngõ, ngách. Ngày giáp tết, phóng ngay xe máy của mình về quê, hàng xóm sang thăm, cảm phục. Nhưng mình đâu đã chịu dừng. Phải tiến lên xe bốn bánh.
Bước bốn: Lái tắc-xi.
Kiến thức đường sá đã dày dặn, cách cư xử với dân thành phố đã quen, đã đủ một khoản tiền để học lấy bằng lái xe và nạp cho một công ty tắc-xi nào đó. Thế là “ Xe ta bon bon trên những dặm đường” và trở thành dân thành phố chính hiệu, tuy còn ở nhà trọ, tuy còn phải thức khuya dậy sớm…nhưng nhớ lại hồi đẩy xe xỉ than thì…quá xa vời rồi.
Không phải thanh niên nông thôn nào cũng phải qua bốn bước trên để trở thành “xế” tắc-xi, nhưng những ai đi đủ bốn bước đó thì không bao giờ ngại khó, và bước tiến của họ hết sức vững chắc.
Cũng có một ít người nông thôn, không qua học hành, không trải bốn bước “than tổ ong – tắc xi”, mà họ qua bốn bước khác để trở thành, không chỉ người thành phố, mà cao hơn rất nhiều. Tuy nhiên, họ cũng qua bốn bước với tên gọi “bố trí, cân nhắc, thuyên chuyển, đề bạt” qua bốn cấp: Xã, huyện, tỉnh và trung ương. Nhưng mỗi bước của họ là “Bước chân Phù Đổng” nên so với các đối tượng đã kể trên kia thì cũng giống như so tốc độ của máy bay với người đi bộ.
“Ngẫm hay muôn sự tại Trời”?
Dương Nguyên

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>